Cảm nghĩ về một người thân yêu nhất của anh chị, cảm nghĩ về ông nội, mẹ

Cảm nghĩ về một người thân yêu nhất của anh chị, cảm nghĩ về ông nội, mẹ
Đánh giá bài viết

Cảm nghĩ về một người thân yêu nhất của anh chị, cảm nghĩ về ông nội, mẹ

Hướng dẫn

Loading...

BÀI VĂN MẪU SỐ 1 BÀI VIẾT SỐ 1 LỚP 10 ĐỀ 3 CẢM NGHĨ VỀ MỘT NGƯỜI THÂN YÊU NHẤT CỦA ANH CHỊ LỚP 10 – CẢM NGHĨ VỀ ÔNG NỘI

"Đời mình là một khúc quân hành…Đời mình là bài ca chiến sĩ…" – Đài phát thanh của thôn đang vang lên khúc ca của người lính năm xưa. Tôi nằm trên giường mà bỗng nhiên cảm thấy lòng bâng khuâng đến lạ. Có lẽ bài hát hào hùng kia đã làm tôi nhớ đến ông nội – người mà tôi yêu quý nhất, bởi lẽ ông rất thích ca khúc này và vẫn thường bật đài lên cho tôi nghe.

Có những người miêu tả ông giống như ông Bụt, có người lại nói ông giống một ông Tiên. Những tôi chẳng thấy thế, vì ông nội của tôi rất đỗi giản dị mà thân thương trong kí ức tôi. Ông không có bộ râu dài như ông Bụt, cũng chẳng có một bộ tóc trắng xóa như ông Tiên trong truyện cổ tích. Ông đặc biệt vì ông là ông nội của tôi thế thôi. Kí ức non nớt của tôi vẫn còn lưu giữ hình ảnh của ông khi ấy, một ông cụ đã già nhưng đẹp lão, mái tóc đã bạc nhiều nhưng vẫn còn sót lại vài sợi tóc đen. Mẹ tôi nói tóc ông lấm tấm hoa râm. Cho đến bây giờ, hình ảnh ông trong tôi đã nhạt phai ít nhiều, nhưng ánh mắt ông thì không đời nào tôi quên được. Đôi mắt ấy chẳng còn tinh anh như thời ông còn trẻ, mà đã thoáng có chút mờ đi vì tuổi đã xế chiều. Thế mà đôi mắt ấy lại luôn trao cho tôi ánh nhìn thật ấm áp. Đôi bàn tay ông, đôi bàn tay đã bế bồng tôi suốt những năm tháng còn thơ bé, đã nổi lên những đường gân xanh bóng, ngoằn ngoèo. Lưng ông đã còng xuống. Da ông đã nhăn nheo đi cả rồi. Ông thường chống cây gậy do đích thân tôi chọn mà đi thăm hỏi hết họ hàng làng xóm. Đến bây giờ, tôi vẫn tưởng nhưng có bóng hình ông đang chầm chậm chống từng bước gậy đi trên con đường làng quê tôi thuở nào.

Mọi người nói tôi được ông chiều nhất nhà. Mà đúng thế thật, khi tôi lớn, đã biết hiểu chuyện tôi mới hiểu ông thương tôi nhiều đến như thế. Ngày bé, ông chính là người thay bố mẹ chăm sóc cho tôi khi mẹ đi làm. Ngày nào tôi cũng quấn quýt bên ông. Ông sẵn sàng đứng ra bảo vệ tôi khỏi bất cứ ai, lúc nào ông cũng sợ tôi bị đau, bị đói, bị mệt. Thế mà hồi bé tôi đã từng cho rằng những quan tâm hỏi han ấy của ông là phiền phức. Con bé tôi ngày ấy đã giận ông thật nhiều, đã cứng đầu rất nhiều khiến ông phải buồn. Ngày bé lúc nào tôi cũng được chăm sóc và trông nom bởi ông tôi. Nhưng tôi chẳng bao giờ nghĩ đến một điều, là sẽ đến lúc ông phải rời xa tôi mãi mãi…

Ông bị tai biến nằm liệt một chỗ. Ông không thể nói cũng chẳng thể cử động được người. Tôi khóc, nhưng cũng chẳng biết làm gì hơn. Ông ở nhà bác tôi chữa bệnh, còn tôi, một cô nhóc, lại trở về với công việc hằng ngày. Mỗi lần lên thăm ông, ông khều khều tay tôi như muốn nắm lấy. Lúc nào tôi lên ông cũng khóc. Tôi thương ông lắm, tôi rất nhớ ông và tôi biết ông cũng muốn nhanh chóng khỏi bệnh để còn về quê chơi với tôi nữa. Nhưng mấy năm sau, ông mất…

Tôi đã khóc rất nhiều. Ông mất khi mà tôi chưa hề đền đáp công ơn cho ông một lần. Ông mất khi mà tôi mới chỉ là một cô học sinh lớp 5. Ông mất khi tôi mới bắt đầu lớn, khi mới biết hiểu những gì ông đã hi sinh cho tôi. Người ông đáng kính của tôi đã rời xa tôi thật rồi. Ông bỏ lại tôi, bỏ lại những gì ông đã cho tôi, ông bỏ tôi để đến một vùng đất xa, rất xa nào đó mà tôi không thể biết. Ông ra đi rồi, con biết phải làm sao?

Loading...

6 năm đã qua đi. Giờ đây tôi đã trở thành một cô học sinh của trường cấp 3, đã trở thành một người thiếu nữ. Nỗi đau mất ông dần dần đã dịu đi trong lòng tôi. Và tôi nhớ ông thật nhiều, nhớ tất cả những cử chỉ, hành động, nhớ cả những việc ông đã làm cho tôi. Tôi nhớ ông da diết, ông ơi, nếu ông còn sống, nhất định con sẽ ngoan ngoãn hơn với ông, nhất định con sẽ nghe lời ông và không cau có như ngày xưa nữa. Nhưng ông đã đi xa rồi, và tất cả những gì mà đến nay tôi đã hiểu, cũng chỉ để dành cho một mình tôi mà thôi.

Tiếng đài vừa dứt. Bài hát ca lên khúc ca ngày xưa của ông khiến lòng tôi chợt bật lên tiếng nức nở. Ông là người bạn tuổi thơ của tôi, cũng là người đã nâng đỡ tâm hồn tôi trong suốt những năm tháng ấu thơ. Ông ơi, ông hãy yên nghỉ, con hứa sẽ cố gắng hết sức để có một tương lai rộng mở, không phụ công mong mỏi của ông ngày nào. 

BÀI VĂN MẪU SỐ 2 BÀI VIẾT SỐ 1 LỚP 10 ĐỀ 3 CẢM NGHĨ VỀ MỘT NGƯỜI THÂN YÊU NHẤT CỦA ANH CHỊ – CẢM NGHĨ VỀ MẸ

Mẹ kính yêu "Con sẽ không đợi một ngày kia. Khi mẹ mất đi mới giật mình khóc lóc. Những dòng sông trôi đi có trở lại bao giờ?". Vô tình đọc được những câu thơ của nhà thơ Đỗ Trung Quân, bỗng giật mình vì chưa bao giờ trong cuộc đời con nghĩ sẽ có một ngày mẹ phải ra đi, con phải xa mẹ. Dù con có lớn, có trưởng thành thế nào nhưng suốt cuộc đời này con vẫn cần có mẹ. 

Mẹ yêu, trong cuộc sống này, con đã không ít lần bắt gặp những câu nói "Anh yêu em", "Mình yêu cậu", "Vợ yêu chồng" nhưng có vẻ thật khó cho bản thân để đứng trước mặt mẹ và nói câu "Con yêu mẹ". Mẹ là người vẫn hằng ngày tận tình chăm sóc cho con từ bữa ăn đến giấc ngủ, mẹ là người mỗi sáng thức dậy thật sớm để nấu cho con bữa sáng ngon lành, nhưng mẹ ơi, con chưa một lần ngồi với mẹ lâu để nói chuyện. Đi học từ sáng, đến tối lại tất bật làm bài, con chỉ gặp mẹ trong bữa cơm trưa và tối ngắn ngủi. Con đâu có biết ngày ngày mẹ vẫn dọn sách bàn học cho con, nấu cơm cho con vì mẹ nghĩ con gái mẹ đi học cả ngày mệt rồi, trong khi ở lớp, lúc cô giáo giảng bài con vẫn mải nói chuyện với cô bạn cùng bàn, hay mải mê với cuốn truyện tranh nhưng những thú vui tầm phào khác. Giờ bỗng nhận ra, con thấy thật có lỗi với mẹ biết bao. 

Kí ức về những ngày bé tẻo bé teo con không còn giữ được gì, nhưng mỗi khi thấy mẹ chăm bẵm cho em, con lại tưởng tượng ra những ngày bé tẹo ấy, con đã từng khóc nức nở trên đôi vai mẹ, mẹ đã ôm con vào lòng, dỗ dành con nín. Con vẫn nhớ tuổi thơ con là sáng sáng mỗi khi đến trường, con ngồi ngay ngắn trước gương để mẹ chải đầu tết róc. Mẹ nói mẹ thấy con gái mẹ để tóc dài, buộc tóc đuôi gà nhong nhỏng cao, mặc áo trắng đồng phục với váy là xinh đẹp nhất. Mẹ thì lúc nào cũng thế, không đẹp không sang nhưng tồn tại trong tim là tình yêu thương con da diết. Và con biết điều đó… 

Bao giọt mồ hôi mẹ đã đổ xuống mảnh ruộng bạc màu để biến thành nhựa sống cho lúa trổ bông, cho rau xanh lá, cho hoa thơm nở, cho trái lành kết thành ngon ngọt nuôi con lớn lên. Bởi thế mà đôi bàn tay mẹ sần sùi, chai sạm, rám nắng. Nhưng mẹ ơi, con biết đôi bàn tay mẹ chai sạm, rám nắng ấy đã từng ngày nuôi con khôn lớn, trưởng thành. Bàn tay ấy chăm lo việc đồng áng, lo việc gia đình. Bàn tay ấy giặt giũ, nấu cơm, vuốt tóc con mỗi khi con có chuyện không vui, ôm con vào lòng trước mỗi thử thách cuộc đời. Và cả đôi vai của mẹ nữa. Đôi vai gầy guộc đã gánh cả cuộc sống gia đình, cả cuộc đời của đứa con gái bé bỏng. Đôi vai ấy sẽ trở thành điểm tựa vững chắc mỗi khi con vấp ngã hay gặp khó khăn trong cuộc sống. Chính đôi bàn tay và đôi vai ấy đã làm cho con là con của ngày hôm nay – một cô bé khoẻ mạnh, tóc dài, má phính và là học sinh trường chuyên của tỉnh. 

Mẹ cho con thật nhiều nhưng mẹ lại chẳng nhận được bao nhiêu. Bây giờ thì con đã hiểu. Nhưng con chưa báo đáp được gì cho mẹ cả. Kể cả lờu yêu thương con cũng chưa đủ can đảm để bày tỏ với mẹ. Nhưng hơn hết con hiểu rằng mình quá may mắn và hạnh phúc khi được ấp ủ trong tình yêu thương vô bờ bến của mẹ. Mẹ ơi, con viết bức thư này là để gửi lời xin lỗi với mẹ, vì bấy lâu nay con đã vô tình quên đi tình yêu thương vô bờ bến mà mẹ dành cho con. Con cảm ơn mẹ vì tất cả. Và con yêu mẹ nhiều lắm. Con tự hứa với lòng mình rằng sẽ cố gắng học thật giỏi để bù đắp công lao mà cha mẹ đã đánh đổi để cuộc sống của con được sung sướng, hạnh phúc như ngày hôm nay. 

Con của mẹ